KÍ ỨC TRƯỜNG XƯA


        Mưa.Trời bắt đầu mưa. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Gió rít từng hồi và những hạt mưa sầm sập trên mái nhà. Từ đầu mùa, tôi chưa thấy cơn mưa nào khủng khiếp như thế, cứ như thể là ông trời đang giận dỗi. Qua ô cửa kính, tôi thấy những cành xoài ngả nghiêng như muốn gãy. Đó là cây xoài mủ già của bác hàng xóm. Khi gia đình tôi chuyển đến đây, tôi đã thấy cây xoài sừng sững. Nhìn nó, bất chợt tôi lại nhớ đến cây xoài mủ già trong sân trường cũ của tôi.Một dòng  kí ức hiện về…

        Cách đây vừa tròn hai mươi năm, tôi là cô sinh viên sư phạm Văn vừa tốt nghiệp, được về dạy tại trường chuyên Trần Hưng Đạo. Ngày nhận được quyết định, trong lòng tôi bao cảm xúc lẫn lộn vừa bất ngờ,vừa sung sướng và cả sự lo lắng. Hôm đầu tiên đến trường nhận nhiệm sở, tôi dậy từ rất sớm. Khi tôi đến, phòng thầy hiệu trưởng vẫn chưa mở.Tôi loay hoay tìm một chỗ ngồi. Và tôi phát hiện ra ở góc sân trường, dưới gốc cây xoài có bộ bàn ghế đá. Lúc này, học sinh đã vào lớp, sân trường yên ắng, chỉ có tiếng giảng bài của thầy cô từ lớp học vọng ra. Bỗng tôi giật mình vì có vật gì đó rơi xuống ngay chỗ tôi ngồi. Định thần lại, thì ra là giò hoa phong lan của chú bảo vệ treo trên thân cây xoài, chẳng may rơi xuống.Cũng may, giò hoa không rơi trúng tôi.Nếu không thì… Ngày đầu tiên của tôi ở trường, mọi sự đều suôn sẻ.

        Ngày ấy, kinh tế khó khăn, hằng ngày tôi đi dạy bằng chiếc xe đạp Matin màu đen đã cũ.Chiếc xe gắn bó với tôi suốt những năm tháng sinh viên. Vì nhà xa, sợ trễ giờ dạy nên tôi thường đi sớm. Buổi chiều, trời nắng nóng, vả lại chưa đến giờ vào lớp nên tôi ngồi ở bộ bàn ghế đá dưới gốc cây xoài. Rồi như một thói quen, chiều nào tôi cũng đi sớm và ngồi ở đó. Tán xoài toả rộng, làm dịu đi cái oi nồng. Tôi đoán, cây xoài đã được trồng từ lâu vì gốc cây mốc thếch, xù xì.Ngọn của nó cao bằng mái ngói của dãy nhà hai tầng.Ngồi dưới gốc cây, tôi có dịp quan sát mọi thứ xung quanh sân trường.Tôi thấy những em học sinh vô tư cười đùa, tà áo dài trắng bay bay trong gió. Hình ảnh ấy gợi cho tôi nhớ lại tuổi học trò đẹp đẽ của tôi nơi sông nước miền Tây. Lòng tôi bâng khuâng.

         Thời gian trôi đi.Mùa xoài ra hoa.Tôi vẫn hay ngồi dưới gốc cây xoài già. Có hôm đến trường, tôi thấy hoa xoài rụng vàng.Chắc đêm hôm trước gió to. Tôi lấy tà áo dài quét lớp hoa trên ghế đá. Hoa rơi lả tả dưới chân tôi.Cái sự lãng mạn của  cô giáo dạy văn trỗi dậy.Tôi nhớ đến một câu văn tôi đã đọc được trong một truyện ngắn, nhân vật viết thư cho bạn của mình:  “Tôi đang quét lối hoa rụng đợi anh”. Bất giác, tôi mỉm cười.

       Như một lẽ tự nhiên.Tôi quan sát cây xoài mỗi ngày. Sao tôi thấy nó thân thuộc với tôi, nó cho tôi cảm giác yên bình, trong trẻo. Nó như một người lớn tuổi, trầm ngâm. Rồi có một dạo tôi bị bệnh, không thể đi xe đạp nên chị gái chở tôi đi dạy mỗi buổi chiều.Tôi không phải đi sớm như mọi khi và cũng không có thời gian ngồi dưới gốc cây xoài nữa. Lạ chưa! Tôi thấy có cái gì đó thiếu thiếu. Cảm giác đó chỉ riêng tôi hiểu.Tôi nhớ cây xoài mủ già nơi góc sân trường.

       Mùa xoài chín.Chú bảo vệ hái chia cho giáo viên trong trường. Hôm ấy, đi dạy về, tôi mang theo một bịch xoài chín vàng ươm.Trong lòng vui chộn rộn như một đứa trẻ con được mẹ cho quà. Trái xoài nhỏ nhưng ngọt lịm và thơm lừng.Cái mùi vị ấy cứ theo mãi tôi đến tận bây giờ. Nó không chỉ là mùi vị của trái xoài mủ bình thường mà trong đó dường như nó có cả cái vị mơ hồ của kí ức, của những ngày đầu tiên tôi về trường.

       Trường tôi xây mới ở một vị trí đắc địa. Chúng tôi chia tay trường cũ để về ngôi trường mới khang trang. Trong sân trường mới, cũng trồng nhiều cây xoài. Mỗi khi trống tiết, tôi lại ra ghế đá dưới gốc cây xoài ngồi đọc sách. Nhưng không hiểu sao, tôi không thể tìm lại được cảm xúc như ngày xưa tôi ngồi dưới gốc cây xoài mủ già nơi góc sân trường cũ. Lúc ấy, lòng tôi lại bâng khuâng, mơ hồ thả hồn về quá khứ. Hai mươi năm trước…

                                                                    Tháng 9 năm 2022

                                                                      Phạm Thu Giang

TIN CÙNG CHỦ ĐỀ

THƯ VIỆN ẢNH