ƠN THẦY!
(Cảm xúc về thầy Dương Đức Tuấn, Thơ – Hồng Quân)
***
Một ngày nắng bỗng long lanh,
Vương trên tà áo tưới xanh ngày dài.
Xốn xang em viết một bài,
Nuông chiều cảm xúc, thay lời tri ân.
Nhớ sao lời dặn ân cần,
Của thầy Hiệu trưởng chuyên Trần thân yêu!
Tóc thầy đã ánh mây chiều,
Cho em học được rất nhiều điều hay.
Xưa kia nhớ có một ngày,
Từ nơi xa ấy em quay về trường.
Giọng thầy nghe thật mến thương,
Nhẹ nhàng chỉ bảo rộng đường em đi.
Trải qua đã mấy mùa thi,
Lời thầy em mãi khắc ghi trong lòng.
Giờ đây em nguyện cầu mong,
Thầy nhiều sức khoẻ nhẹ lòng an vui!